Home / Tin Tức / Cho tôi xin một vé nhé tuổi thơ

Cho tôi xin một vé nhé tuổi thơ

Cho tôi xin một vé nhé tuổi thơ

“ À ơi, con ơi con ngủ cho ngoan để mẹ đi cấy đi cày làm việc kiếm cơm“ Đây là lời bài hát mình nghe đã tai nhất ,mặc dù năm nay đã hai mươi mấy tuổi xuân xanh nhưng những câu hò ,câu hát của mẹ hát ru đứa em kế tôi ra đời nghe sao ngọt ngào đến thế .

Năm tuổi tôi hạnh phúc khi được lên chức Chị, cảm giác sung sướng, vỡ òa của một đứa trẻ. Thời tiết cuối năm tháng 12 rất se lạnh, gió thồi ù ù lạnh thấu xương gia đình tôi lúc đó ở Daklak nhưng không phải vùng phát triển lắm, do Bố Mẹ tôi là dân tái định cư, di chuyển từ nơi khác đến nên chỉ đủ tiền mua một căn nhà nhỏ ở cuối một xóm, nhà cách nhà tầm 50m. Xung quanh toàn chỉ có cây cà phê và nhà chúng tôi .

Gia đình Tôi lúc đó có 6 người có Bố Mẹ, 2 chị gái, Em gái và Tôi đặc biệt một cái là gia đình tôi chỉ toàn con gái mỗi Bố Tôi đẹp trai nhất, hihi.

Năm đó Tôi lên 5 tuổi đi học mẫu giáo, ngày đó đi còn bé nên thích được làm chị lắm đi học hay đi chơi với bạn đều muốn cả bọn phải kêu tôi bằng chị, nghe tiếng chị nó sướng tai kinh khủng, như mình có một đàn em để chơi đùa và trêu chọc thoải mái và không sợ bị ai bắt nạt. Thực ra xuât phát từ suy nghĩ này là do tôi hay xem phim, Thấy trên tivi người chị lúc nào cũng được các em yêu thương, là luôn dành sự tôn trọng nhất định.

 Rồi lúc mẹ mang thai bé kế tôi tôi thấy bụng mẹ to lăm, tôi thấy lạ những cũng hay hỏi mẹ bị gì sao bụng mẹ to thế? Mẹ ăn cơm no à?  Mẹ tôi nhân từ trả lời không phải đâu con gái, đây là em con đó sau này mẹ sinh em con ra chơi với con nhé. Tôi nghe em con đó nhảy lên sung sướng vì biết mình sẽ có một đứa em .Lúc đó nhỏ nên cũng không biết hỏi mẹ là em trai hay em gái chỉ mặc định trong đầu mình sẽ có một đứa em. Mong chờ lắm đến ngày em bé ra chơi với mình.

Rồi mong chờ cũng đến ngày đó Tôi đi học về hí hửng chạy đi tìm mẹ nghe tiếng em bé khóc, chảy thẳng vào phòng mẹ thấy mẹ đang ôm cái đứa nhỏ khóc, tôi chạy lại hỏi mẹ ơi, bé này ở đâu ra thế mẹ nói mẹ lấy từ trong bụng ra cho con nè, Từ hôm nay con có em rồi nhé. Trời ơi cảm giác đó tôi nhớ như in hỏi mẹ ơi, sao em con nhỏ thế ,mặt nhỏ quá ,mắt nhắm lại có thấy con không mẹ .?tôi cứ vô tư hỏi về em bé.

Thích lắm cảm giác được làm chị, và có một em bé nhỏ xíu là em mình, chạy đi khoe với mọi người mình được làm chị. Sau đó thì mẹ thấy mình quá thương em nên đã hỏi con ơi, con muốn đặt em con tên gì? Tôi suy nghĩ, suy nghĩ mà không biết đặt tên em thế nào. Chợt nhớ trên lớp mình có chơi một bạn tên Duyên rất dễ thương lên kêu ngay với Mẹ, mẹ ơi con đặt tên em là Duyên nhé. Mẹ cười hỏi lại tại sao con đặt tên em là Duyên? Con thích em sau này sẽ xinh đẹp giống bạn của con Tên Duyên học cùng lớp với con. Sau này em ấy sẽ là em con, xinh đẹp như con và chơi với con.

 Hạnh phúc đơn chỉ vậy thôi. Niềm vui của một đứa bé đơn giản chỉ là được làm chị một đứa em. Thích được kêu bằng chị, hồn nhiên ngây thơ, nhiều cảm xúc mà tuổi thơ mình đã trải qua. Hiện tại Bé em Tên Duyên của mình đang học đại học. Lớn hơn cả mình giờ ra ngoài ai cũng nói tôi là em của Duyên à. Chúng tôi chỉ biết nhìn nhau cười! Chúc cho em của chị ngày càng thành công và luôn luôn hạnh phúc nhé!

Hồ Thị Hồng Lam

About admin

Nơi đây là góc nhỏ của Lam, nơi đây chia sẽ những trải nghiệm, những bài học cuộc sống.

Leave a Reply